
Sinh ra và lớn lên tại Cao Nguyên Mộc Châu, giữa một vùng rừng xanh núi biếc, anh Nguyễn Thanh Tuấn cũng như bốn anh chị em trong gia đình đã sớm gắnbó với rừng. Từ nhỏ, Tuấn đã học cùng với các bạn người dân tộc, đặc biệt là các bạn dân tộc Thái. Rừng đối với Tuấn và mọi người dân nơi đây vừa là nơi đầu nguồn sinh thủy, nơi bảo tồn những nguồn gien đa dạng và phong phú đồng thời hết sức linh thiêng, vì mỗi khu rừng, mỗi loài cây, mỗi ngọn núi, mỗi con suối đều gắn với những giá trị tinh thần mà các thế hệ trước lưu truyền lại. “Sống rừng nuôi, chết rừng chôn”, rừng thật sự có vị trí quan trọng trong đời sống của conngười miền núi. Ngược lại, con người cũng muốn khám phá những vẻ đẹp của núirừng để chiêm ngưỡng, giữ gìn và bảo vệ. Từ khi còn nhỏ theo cha mẹ, người lớnhay bạn bè vào rừng, mỗi khi đặt chân đến một khu rừng mới lạ, Tuấn rất thích thú tìm hiểu về những loài lan rừng. Ngày đó, hoa lan được mọi người lấy từ trên những cây cổ thụ trong rừng một cách tự nhiên. Tuấn đã say mê sưu tập, cấyghép, tạo dáng và chăm sóc các loài lan rừng từ khi còn là một cậu học sinh cấp III. Những giò hoa lan quanh nhà ngày một nhiều thêm và Tuấn bắt đầu tìm những loại địa lan để trồng trong vườn nhà. Mọi người trong gia đình bắt đầu cảm nhận hoa lan cũng thân thiết, gần gũi và “có tính cách” như người. Từ một niềm đam mê biến thành một thú chơi tao nhã, mọi người dần có thói quen vừa ngắm hoa lan vừa nghe nhạc hay uống trà và nói chuyện tâm tình trong khu vườn xinh xắn. Cuộc sống như đẹp và đáng yêu hơn vì có hoa lan.
Đọc thêm